Get Adobe Flash player
Kinh Thánh Thí Dụ Minh Họa Tự Điển Kinh Thánh Lễ Báp-têm

Lễ Báp-têm\ Baptism. Baptême (Tiếng Hy-lạp: Baptismos, nghĩa là nhúng xuống nước).

1. Báp têm trong Cựu Ước: -- Trong đời Cựu Ước thường tiến hành "các lễ rửa sạch" (Hêb 9:10) như sau: Trước khi vào đền tạm, thầy tế lễ phải rửa mình và chân tay (Xuất 30:17-21). Trong ngày lễ chuộc tội, thầy tế lễ thượng phẩm phải tắm (Lê 16:24), và những người bị ô uế, như người phung, người rờ đến thây chết v, v... cũng phải tắm (Lê 14:1-; 15:1-; 16:26-28; 17:15; 22:4-6). Trước khi dự lễ, dân dự phải tẩy uế, giữ mình thánh sạch (Xuất 19:10; Giăng 11:55). Lễ phong chức thầy tế lễ thượng phẩm chia làm ba phần lớn: Tắm (Xuất 29:4), xức dầu (Xuất 40:12-15), và dâng của lễ (Lê 8:1-).

Những người Do-thái tin theo Đấng Christ, tự cho phép mình vượt khỏi những lễ thánh sạch kể trên ở đời Cựu Ước và lễ Báp têm tạm của Giăng Báp-tít, để đến với lễ Báp têm của Đấng Christ, và về sau được nhận lãnh Đức Thánh Linh bởi lễ đặt tay (Công 8:12, 14:17). Những lễ thánh sạch của đời Cựu Ước đều có ý nghĩa thuộc linh (Thi 26:6; 51:2, 7; 73:13; Ês 1:16; 4:4; Giê 4:14; Xa 13:1). Theo lời truyền khẩu, trước khi Đấng Mê-si đến, số những lễ tẩy sạch được thêm nhiều (Mác 7:3, 4). Quan Phi-lát, người ngoại bang, cũng rửa tay, ý nói mình vô tội về huyết Chúa Jêsus.

2. Báp-têm của Giăng Báp-tít: -- Giăng Báp-tít vâng lời Đức Chúa Trời (Giăng 1:33) kêu gọi dân Do-thái phải chịu phép "Báp-têm về sự ăn năn để được tha tội" (Lu 3:3). Bởi đó, những người chịu lễ báp-têm của Giăng đã quyết định biệt riêng mình cho Chúa, sẵn sàng tiếp rước Đấng Mê-si, bởi đức tin nhờ Đấng Mê-si tha tội (Công 10:43). Lúc đó, mọi người đều trông đợi Đấng Mê-si đến, nhờ vậy có một số đông người chịu lễ báp têm của Giăng Báp-tít (Mat 3:5, 6). Bởi Đấng Mê-si, dân Do-thái mong rằng mình sẽ được giải cứu khỏi ách thống trị của nước La-mã (Mal 3:1; 4:5, 6). Giăng Báp-tít giảng rằng: "Phải ăn năn vì nước thiên đàng đã đến gần" (Mat 3:2), có lẽ điều này chỉ vì về Đa-ni-ên 2:44; 7:14. "Dân Do-thái vì không chịu ăn năn tội và vì từ bỏ Đấng Mê-si, đã khiến xứ mình bị rủa sả". Bởi đó, dân Do-thái đã ngăn trở nước thiên đàng được tỏ ra; cũng như khi trước, vì không tin, dân Do-thái phải đợi chờ bốn mươi năm mới được vào xứ Ca-na-an.

Lễ báp têm ấy do Giăng Báp-tít thực hiện. Còn lễ báp têm của Đấng Christ thì chính Ngài không làm (Giăng 4:2), nhưng nhờ các môn đồ làm. Vì vậy, giá trị của lễ báp têm không tùy thuộc vào người cử hành, song nó có giá trị trong Đức Chúa Trời. Lễ báp têm của Đấng Christ cứ được thực hiện cho đến hết thời đại ân điển nầy (Mat 28:19-20). Lễ báp têm của Giăng là bằng nước, song lễ báp têm của Đấng Christ vừa bằng nước, vừa bằng Đức Thánh Linh và vừa bằng lửa nữa (Giăng 7:39). Các môn đồ của A-bô-lô và môn đồ GiăngBáp-tít ở Ê-phê-sô đã biết về lễ báp têm của Giăng, nhưng chưa biết về lễ báp têm của Đấng Christ (Công 18:25; 19:1-7). Lễ Báp têm của Giăng là việc làm bề ngoài chỉ về sự ăn năn tội ở bề trong, nhưng bề trong lại không nhận lãnh ơn thuộc linh như lễ báp têm của Đấng Christ. Giăng là tiên tri cuối cùng của luật pháp, nên ông khuyên phải ăn năn tội theo luật pháp; song lễ báp têm của Đấng Christ là ấn chứng về đạo Tin Lành và sự đổi mới thuộc linh.

3. Báp-têm của Đấng Christ.-- Đấng Christ chịu lễ báp têm của Giăng Báp-tít để "Làm cho trọn mọi việc công bình" (Mat 3:15). Bất cứ ai chịu lễ báp têm của Giăng đều phải xưng tội mình, nhưng Chúa là Đấng vô tội, vì Ngài đến để làm trọn luật pháp. Khi ấy Chúa ba mươi tuổi (Lu 3:23), đúng vào tuổi mà các thầy tế lễ Lê-vi khởi đầu chức vụ (Dân 4:3; 23:30, 35, 39, 43, 47; ISử 23:3). Như đã nói trên, trong đời Cựu Ước, lễ phong chức cho thầy tế lễ thượng phẩm có ba phần. Cũng vậy, lễ phong chức Chúa làm thầy tế lễ đời đời của chúng ta (Hêb 7:38) cũng có ba phần: Chịu lễ báp têm, xức dầu nghĩa là lãnh Đức Thánh Linh, và dâng mình làm của lễ trên cây thập tự (Công 20:38)

4. Báp-têm của tín đồ: -- Mỗi tín đồ Đấng Christ phải vâng lời Chúa mà chịu lễ báp têm của Ngài (Mat 28:19; Mác 16:16, v.v..). Ai làm báp têm phải nhơn danh Đức Cha, Đức Con và Đức Thánh Linh (Mat 28:19). Báp têm đó làm chứng rằng: Tín đồ bởi sự ăn năn tội và đức tin đã hiệp làm một với Đấng Christ; bởi sự chết Ngài họ đã được tha tội và bởi sự sống lại Ngài, họ đã được xưng là công bình; có Đức Thánh Linh hành động trong lòng mình, đời mình trở nên người mới; nhận biết mình từ đó trở đi là thuộc về Ngài (Rô 6:4; Ga 3:27; Cô 2:11, 12; IIPhi 3:21).

Dầu nguyên văn là tiếng Hy-lạp: Baptismos, nghĩa là "nhúng xuống nước", nhưng ngay từ Hội Thánh đầu tiên, các tín đồ đã làm lễ báp têm khác nhau, thông thường có 3 cách như sau: a. Nhúng mình xuống nước, b. Lấy nước đổ hay rưới lên đầu, c. Lấy nước làm hình thập tự trên trán. Trong Kinh Thánh không nói rõ ràng phải làm cách nào, mà chỉ nói "Đức Chúa Jêsus đến cùng Giăng tại sông Giô-đanh, đặng chịu làm lễ báp têm" (Mat 3:13); khi "gặp chỗ có nước...cả hai đều xuống nước, và Phi-líp làm lễ báp têm cho hoạn quan. Khi ở dưới nước lên, thì..." (Công 9:36, 39). Để mọi người hiểu rõ ràng về ý nghĩa hình bóng của lễ báp têm, thì Phao-lô đã giải luận trong Rô 6:3, 4; Cô 2:12. Như vậy, dầu có khi dường như không thuận tiện, song nhúng mình xuống nước mới thật đúng như Kinh Thánh dạy.

5. Báp-têm của con trẻ: -- Trong các Hội-Thánh thuộc Cơ-đốc giáo, có nhiều chi hội dựa theo Ga 3:15-29 mà giải thích rằng: Theo lời giao ước của Chúa với Áp-ra-ham, thì con trẻ cũng dự phần với cha mẹ về lời giao ước ấy qua phép cắt bì; tương tự như thế, theo lời giao ước của Đấng Christ, các chi hội đó tin rằng các con cũng nên dự phần với cha mẹ về lời giao ước mới qua lễ báp têm, ma trong thời đại ân điển nầy, lễ báp têm đã được lập ra thay cho phép cắt bì của thời đại luật pháp. Cho nên nếu cha mẹ là tín đồ đã chịu trách nhiệm với Chúa mà nuôi dạy các con, thì nên làm lễ báp têm cho chúng. Họ lấy nước rưới trên trán trẻ con. Có nhiều chi hội khác chỉ làm lễ báp têm cho con khi nào đủ tuổi để biết phân biệt phải trái, cũng làm lễ dâng con cho Chúa chúc phước (Mat 19:13; Lu 18:15-17; Mác 10:13-16).

6. Báp-têm vì kẻ chết: -- Có người cắt nghĩa ICôr 15:29 rằng: Có thể Hội Thánh đầu tiên dựa vào Mat 20:22, 23 mà làm một lễ hình bóng của lễ báp têm, là lễ dâng mình cho Chúa, để theo gương của các tín đồ chết vì Chúa. Hay là có thể, dầu nói là lễ báp têm, nhưng thật ra không làm gì cả, chỉ dùng "lễ báp-têm" làm ý bóng mà thôi; giống như trong ICôr 10:1, 2 Phao lô chép: "Tổ phụ chúng ta đều đã ở dưới đám mây, đi ngang qua biển, chịu Môi-se làm lễ báp têm trong đám mây và dưới biển" (Vào ban đêm đám mây đó đổi thành trụ lửa, chỉ bóng về lễ báp-têm bằng nước và Đức Thánh Linh). Ngày nay ta thấy có tín đồ chết, song vẫn có tín đồ mới thế chỗ, đến một lúc số tín đồ sẽ thêm thật nhiều và Chúa tái lâm.

Tiến sĩ Scofield dịch ra đại ý của câu ICôr 15:29 phần (a) như sau: "Bằng chẳng vậy, những người chịu lễ báp têm nhập vào Hội Thánh kế chỗ trống của những kẻ chết trong Hội Thánh sẽ làm chi?".